Và bây giờ em đã thấy bình yên
Trong lồng ngực không còn buồn phiền nữa
Có lẽ người đã dập tắt ngọn lửa
Từng thêu em trần trụi đến đau lòng...!
Em bây giờ không còn nghĩ viễm vông
Con tim non cũng sáo rỗng đôi phần
Chẳng nhớ thương, chẳng lưng chừng hờn giận
Sợi tơ tình chẳng vướng bận nữa đâu...
Nỗi đau nào rồi cũng phải chìm sâu
Tình yêu kia bắt đầu không hiện hữu
Bóng hình người em chôn vào vĩnh cửu
Không đắn đo không vướng những ưu phiền.
Cơn sóng tình dữ dội đã lặng yên
Không làm đau mạn thuyền nơi biển lớn
Trái tim em cũng không còn sóng gợn
Không ồn ào, không vùng vẫy nữa đâu!
Người đưa em qua một cuộc bể dâu
Rồi để em đối đầu bao ngang trái
Em đã quên thời ngây thơ vụng dại
Vì lòng người chật chội quá đó thôi...!
Cám ơn đời mỗi buổi sớm tinh khôi
Nắng vàng kia nhẹ nhàng trôi đẹp lắm
Bão giông bên người đã xa vạn dặm...
Bầu trời kia xanh thẳm đến lạ thường!
CẢM ƠN
