Có những người mẹ, chọn im lặng suốt cả đời.

Không phải vì họ không có gì để nói, mà vì đã dốc cạn trái tim cho con cái – đến mức không còn đủ lời cho chính mình.

Có những đứa con lớn lên trong sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Mỗi bữa ăn, giấc ngủ, mỗi chuyến xe đưa đón, mỗi đêm nằm thao thức chờ tiếng cửa mở… đều là một phần tuổi trẻ mẹ bỏ lại phía sau. Mẹ không học được cách yêu bản thân, vì cả đời chỉ học cách yêu con.

Nhưng rồi có lúc… những đứa con ấy, khi đã lớn, quay lại nhìn mẹ bằng ánh mắt soi xét. Chỉ vì mẹ không đủ hiện đại, không đủ “an toàn cảm xúc”, không giống những bà mẹ lý tưởng trên mạng xã hội.

Chúng quên rằng mẹ cũng là con người. Cũng từng ước mơ. Cũng từng sợ hãi. Cũng từng lạc lối. Nhưng thay vì sống cho riêng mình, mẹ chọn sống cho con – đôi khi là sống thay cả phần trách nhiệm lẽ ra con phải học từ bé: biết ơn.

Có những đứa con, không còn nhỏ nữa… nhưng vẫn sống như thể mẹ mãi mãi ở đó – để giặt giũ, dọn dẹp, lo toan, tha thứ. Mẹ nhắn thì không trả lời. Mẹ gọi thì không nghe. Mẹ lên tiếng thì bảo phiền. Nhưng bạn bè gọi thì đến ngay.

Chúng sống trong căn nhà mẹ dựng nên, ăn cơm mẹ nấu, tiêu tiền mẹ dành dụm… rồi quay lại dạy mẹ cách sống, cách làm người. Nhẹ nhàng. Lạnh lùng. Như thể mẹ nợ chúng một phiên bản hoàn hảo của tình mẫu tử.

Cái đau không nằm ở những lời nặng nhẹ. Mà nằm ở những lúc mẹ yếu, mẹ buồn, mẹ đau, mẹ mệt… không ai biết. Không ai hỏi. Mẹ – người yêu thương nhiều nhất, lại là người cô đơn nhất trong chính mái nhà của mình.

Rồi sẽ đến một ngày…

Ngày mà chiếc điện thoại sẽ không còn sáng màn hình với tin nhắn “Mẹ ơi con đói” hay “Mẹ ơi con mệt quá”.

Ngày mà bàn ăn vắng đi một người hay cằn nhằn chuyện thức khuya.

Ngày mà mọi lỗi lầm không còn ai sẵn sàng tha thứ chỉ vì câu: “Nó là con mình…”

Ngày mẹ không còn nữa.

Và nếu đến khi ấy mới biết hối hận, mới biết thương, mới muốn nói “cảm ơn”, thì có lẽ… điều duy nhất có thể làm là đặt một bát cơm lên bàn thờ. Gọi hai tiếng “mẹ ơi” vào khoảng trống, và nghe tim mình rỗng đến đau.

Mỗi người mẹ đều có thể tha thứ. Nhưng thời gian thì không.

Và nếu phải đợi đến lúc tiễn mẹ về nơi cuối cùng mới học được hai chữ biết ơn, thì đó không chỉ là một nỗi tiếc nuối… mà là một mất mát không gì bù đắp được.

Làm cha mẹ… là yêu con.

Làm con… xin học cách biết ơn người đã yêu mình hơn cả cuộc đời họ.

#dinhduonglinhhon

Reply to this note

Please Login to reply.

Discussion

No replies yet.