Hắn không phải là một kẻ điên.

Hắn không phải là một gã lang thang vô danh.

Hắn là một kẻ đã từng ở đỉnh cao, đã từng thấy những gì người khác không thấy.

“Gã Ăn Mày Giàu Có và Bí Mật Của Sự Độc Quyền”

Ở một góc phố náo nhiệt của Sài Gòn, có một tiệm phở cũ kỹ nằm lọt thỏm giữa những nhà hàng sáng choang.

Chủ quán, một người đàn ông tên Thịnh, đã bán phở ở đây suốt 20 năm.

Nhưng gần đây, quán thất thu nghiêm trọng.

Những chuỗi phở lớn mọc lên, có thương hiệu, có quảng cáo, có khuyến mãi. Tiệm phở nhỏ lẻ như của ông dần bị lãng quên.

Một buổi chiều muộn, khi ông Thịnh ngồi chấm sổ, nhăn nhó nhìn những con số thua lỗ, một cái bóng đỏ xuất hiện trước cửa quán.

Gã ăn mày giàu có.

Chiếc áo đỏ sờn rách, cái đầu trọc bóng loáng, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén một cách kỳ lạ.

Hắn kéo ghế ngồi xuống, không hỏi, không chào. Chỉ lặng lẽ nhìn quanh quán phở.

Và rồi hắn thở dài.

“Anh không có gì đặc biệt cả.”

Ông Thịnh ngẩng lên, cau mày.

“Cái gì?”

“Phở của anh ngon.” – Gã ăn mày nhún vai. – “Nhưng ngon thôi thì không đủ.”

Những thực khách còn lại trong quán cũng bắt đầu để ý. Một số cười khẩy.

“Thằng ăn mày này lại định dạy ông Thịnh cách bán phở kìa.”

“Lần nào hắn xuất hiện cũng có chuyện. Nhưng bán phở thì liên quan gì đến hắn?”

“Chắc lại trò điên rồ gì nữa.”

Gã ăn mày chẳng buồn để tâm.

Hắn rút từ túi ra một mẩu giấy nhỏ, đặt lên bàn.

“Anh đã đăng ký bảo hộ thương hiệu cho quán phở này chưa?”

Ông Thịnh nhăn mặt.

“Đăng ký? Tôi chỉ bán phở, đâu cần rắc rối vậy.”

“Thế thì anh sắp mất luôn cái quán này.”

Lần này, cả quán lặng đi.

Gã ăn mày nhướng mày, ánh mắt sắc bén:

“Anh có biết rằng, nếu ngày mai một người khác đi đăng ký tên quán phở này, thì về pháp lý, nó sẽ không còn là của anh nữa?”

Ông Thịnh cười khẩy.

“Ai mà làm chuyện đó?”

“Họ đang làm rồi.”

Gã ăn mày đẩy mẩu giấy về phía ông Thịnh. Trên đó, là một đơn đăng ký bảo hộ thương hiệu, nộp cách đây 3 tuần.

Người đứng tên – không phải ông Thịnh.

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng ông.

“Ai… ai làm chuyện này?”

“Một chuỗi nhà hàng lớn. Họ đang mở rộng hệ thống phở. Họ tìm kiếm những quán phở nổi tiếng chưa đăng ký thương hiệu, rồi giành lấy cái tên, biến nó thành của họ.”

Không khí trong quán ngột ngạt.

Những người từng cười nhạo gã ăn mày, lúc này không ai dám lên tiếng.

Ông Thịnh nắm chặt tờ giấy, giọng run run:

“Có cách nào cứu vãn không?”

Gã ăn mày cười nhạt.

“Đương nhiên. Nhưng anh phải làm theo cách của tôi.”

Ba ngày sau, một tấm bảng hiệu mới xuất hiện trước quán phở.

Không còn đơn giản là "Phở Thịnh" nữa.

Bây giờ, nó là “Phở Bò Nguyên Bản – Công Thức Bí Truyền 1954”.

Và không chỉ có bảng hiệu.

Một hồ sơ bảo hộ thương hiệu đã được nộp lên Cục Sở Hữu Trí Tuệ.

Gã ăn mày giàu có nhìn ông Thịnh, khẽ cười:

“Bây giờ, quán của anh không chỉ là một quán phở bình thường nữa. Nó là một thương hiệu độc quyền.”

“Nhưng… ai cũng có thể bán phở, đúng không?”

Gã ăn mày nhướng mày:

“Đúng. Nhưng ai không thể sử dụng tên thương hiệu này nữa.”

Bỗng nhiên, ông Thịnh hiểu ra.

Hóa ra, giữ được một quán phở không chỉ là giữ lấy một cái bếp và vài cái bàn.

Mà là giữ lấy cái tên, cái giá trị của nó.

Ba tuần sau, ông Thịnh nhận được một lá thư.

Gửi từ một chuỗi nhà hàng lớn.

Nội dung?

Họ đề nghị mua lại thương hiệu “Phở Bò Nguyên Bản – Công Thức Bí Truyền 1954” với giá 2 tỷ đồng.

Ông Thịnh choáng váng.

Lúc này, ông mới nhận ra…

Hắn không phải một gã ăn mày bình thường.

Hắn là một kẻ đã từng hiểu rất rõ luật pháp.

Một người nắm rõ cách thức vận hành của thị trường, cách mà tài sản trí tuệ hoạt động.

Một người mai danh ẩn tích, nhưng vẫn biết trước mọi nước cờ.

Một người mà… có thể đã từng là một trong số ít những luật sư vừa có chứng chỉ hành nghề, vừa có thẻ đại diện sở hữu trí tuệ.

Nhưng thay vì ngồi trong văn phòng sang trọng…

Hắn lang thang trên phố, với chiếc áo đỏ và cái đầu trọc bóng loáng.

Vì sao?

Không ai biết.

Nhưng hắn luôn xuất hiện đúng lúc những người kinh doanh cần hắn nhất.

Đêm hôm đó, ông Thịnh tìm thấy một tờ giấy kẹp dưới bàn.

Trên đó có một dòng chữ nguệch ngoạc:

“Người ta không mua phở. Họ mua thương hiệu của phở.”

Bên dưới, không có tên.

Chỉ có một chữ ký đơn giản:

"Gã ăn mày giàu có."

BÀI HỌC RÚT RA

1. Nếu bạn không sở hữu thương hiệu của mình, một ngày nào đó, ai đó sẽ lấy nó.

Đừng bao giờ nghĩ rằng cái tên của bạn là vĩnh viễn nếu nó chưa được bảo hộ.

2. Giá trị lớn nhất không nằm ở sản phẩm – mà nằm ở thương hiệu.

Một quán phở bình thường không có giá trị. Một quán phở có thương hiệu độc quyền có thể đáng giá hàng tỷ đồng.

3. Luật pháp không dành cho kẻ yếu – nó dành cho những ai biết cách sử dụng nó.

Thế giới kinh doanh không chỉ là chuyện ai làm tốt hơn. Mà còn là chuyện ai biết đi trước một bước.

Gã ăn mày giàu có lại biến mất.

Nhưng những ai từng cười nhạo hắn, giờ đây đều nín lặng.

Hắn không phải là một kẻ điên.

Hắn không phải là một gã lang thang vô danh.

Hắn là một kẻ đã từng ở đỉnh cao, đã từng thấy những gì người khác không thấy.

Và bây giờ, hắn lang thang trên phố, chờ đợi những doanh nhân khác…

Những người cần hắn trước khi quá muộn.

Hãy có mặt tại MAP để gặp gỡ gã ăn mày giàu có của bạn.

Comment MAP để gã gửi thông tin chi tiết.

Reply to this note

Please Login to reply.

Discussion

No replies yet.