Đám ruộng ba bờ dưới dốc mông

Lâu ngày không cấy vẫn để không

…Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốt

Nhờ người cày hộ có được không?”

Ông chồng đọc xong trả lời:

Đám ruộng ba bờ là của ông

Cho dù không cấy vẫn để không

Mùa này không cấy chờ mùa khác

Nhờ người cày hộ chết với ông”

Bà vợ chịu không nổi gửi tiếp:

“Ông à… cỏ dại lên quá mông

Dân cày quê mình cứ ở không

Thôi tui làm phước cho họ cấy

…Ông về thu hoạch… thế là xong”

Ông chồng càng tức giận hơn:

“Cỏ dại có mọc lên quá mông

Thì bà vẫn cứ phải để không

Ông mà biết được bà cho cấy

Ông vể nhổ sạch thế là… xong”

Bà tiếp:

“Ruộng kia cỏ đã mọc đầy đồng

Ông về gấp gấp có nghe không?

Ruộng đang thiếu nước, lại khô cạn

…Ông về tưới hộ tôi trả công!”

Chồng nghe thế liền gửi lại:

“Ừ thì bà ráng mà kiềm lòng

Bà mà léng phéng chết với ông

Ông về ông cấy cho tơi xốp

Cho thỏa bao ngày bà đợi mong”

Hôm sau, chồng nhận được thư vợ như sau:

“Luật mới ban hành ông biết không?

Ruộng mà không cấy sẽ sung công

Vậy ông thu xếp mà về sớm

Kẻo mất ruộng rồi, ông trách ông”

Bực mình ông quát

Thằng nào ra luật quá bất công

Cho dù quan bé tới quan ông

Ruộng ông mon men mà mò đến

Ông về đào bới cả tổ tông

Bà vợ nhận được thư đập bàn 1 cái “rầm” xuất khẩu thành thơ và gửi hỏa tốc cho chồng:

Cha này mộng mị hay nói ngông

Luật làng luật nước cứ như không

Đào bới mồ mả người ta biết

Ở tù mọt gông đó ông Nông!!!

Không chịu được nữa, ông nhắn:

Luật làng luật nước xiết cổ ông

Bà ráng đợi chờ chớ ngóng trông

Dăm ba hôm nữa xong công chuyện

Ông về cày cấy thỏa ước mong

Bà nhà nhận được thư mừng quá để thư lên bàn chạy vội ra chợ mua đồ chờ chồng về, lá thư bị gió thổi bay ra cửa sổ rớt dưới tay thằng ăn trộm cầm lên đọc mừng húm thầm nghĩ:

Nhà cửa bây giờ đã trống không

Tiện tay vào đó lấy vài đồng

Dăm ba bữa nữa chồng về đến

Ta còn cơ hội nữa hay không

Sau khi ăn trộm xong việc, ông chồng về tới nhà, bà vợ khóc lóc tỉ tê:

Tất cả cũng chỉ lỗi tại ông

Suốt ngày công việc cứ lông bông

Hôm nọ ăn trộm nó mò đến

Làm tôi khổ lắm ông biết không

Dường như ông chồng đã có vẻ hối hận:

Ông biết lỗi rồi có im không?

Ông hứa sau này hết lông bông

Đám ruộng sau hè bị bỏ phí

Ông đây giống tốt thỏa sức trồng

Bà vợ thấy thế liền đáp:

Nếu đã biết lỗi thì xin ông

Sau này đừng có mà lông bông

Đám ruộng lâu ngày đã cạn nước

Bây giờ ông có ta cùng trồng

Nói rồi ông đưa ra quyết định:

Cày thì ta làm đại cho xong

Trời thì mau tối đứng không hoài.

Theo tui vào trong ta cày ruộng

Cày đến sáng mai có lẽ xong

Sau một thời gian ông trồng than rằng:

Ruộng hoang bao năm ông gieo trồng

Biết bao giống tốt đổ xuống sông

Ước chi có được đám ruộng mới

Mạ xanh mươn mởn thoả sức trồng

Bà vợ trách:

Đó chính là do tội của ông

Cái tội suốt ngày cứ lông bông

Lỗi đây không phải do đám ruộng

Do mạ khô héo làm sao trồng?

Ông chồng liền đốp chát lại (chắc đang mon men cô hàng xóm…)

Mạ bà khô héo sao trách ông

Nước non cạn kiệt nứt cánh đồng

Không lo chăm sóc theo ngày tháng

Chớ trách ngày sau sáo sổ lồng

Bà vợ nghe xong mặt đỏ rần rần, máu hoạn thư chạy khắp người. Nhưng vẫn nhẹ nhàng nói:

Ruộng nhà không cấy lại bỏ không

Sao không mưa móc mát cánh đồng

Ông mà mom men ruộng hàng xóm

Tôi biến ông thành lão công công

Reply to this note

Please Login to reply.

Discussion

No replies yet.