Hi

Reply to this note

Please Login to reply.

Discussion

CỨ MỖI CUỐI TUẦN, NGƯỜI MẸ LẠI ĐẾN NHÀ THỜ QUÉT DỌN ĐỂ TRẢ NỢ Ổ BÁNH MÌ...

Kể từ ngày con mắc bệnh hiểm nghèo, mẹ bán hết nhà cửa, ruộng vườn, đất đai để chạy chữa. Mấy năm ròng, bệnh của con cũng chẳng khỏi, tài sản tiêu tán. Hai mẹ con đành vất vưởng nơi bệnh viện nhờ tấm lòng hảo tâm: cơm từ thiện, thuốc bảo hiểm, giường là hành lang. Thôi thì bám víu may ra những ngày còn lại con đỡ đau đớn, chứ đưa con mẹ không đành lòng, mà giờ cũng chẳng có nơi để về nữa...

Một hôm con thỏ thẻ:

- Mẹ ơi! Con... thèm... bánh mì.

Bánh mì, cái món ăn bình dân ấy lúc này lại là một món xa xỉ đối với hai mẹ con. Lâu nay, ngày hai bữa cơm, một bữa cháo từ thiện, mẹ đã thấy may mắn lắm rồi. Ổ bánh mì... mẹ chẳng dám xin ai.

Sáng thứ Bảy bác sĩ không khám bệnh, mẹ ôm con ra ngoài, định tìm công việc rửa chén hay lau dọn kiếm đồng tiền công mua cho con ổ bánh mì. Ra vào ba bốn quán ăn, người ta nhìn thấy người đàn bà khắc khổ đi với đứa bé xanh mét, gầy trơ xương, chẳng ai dám mướn.

Mẹ chợt thấy người phụ nữ chạy xe gắn máy với một túi bánh mì rẽ vào một nhà thờ, rồi phân chia cho các chị em trong đó. Mẹ rụt rè bước vào:

- Nếu có thể... à không... nếu còn thừa, các bác cho cháu xin một cái.

- Chị có quét nhà thờ không mà đòi ăn?

Người phụ nữ vừa nói vừa chìa tay nhận tiền, chắc đó là người bán bánh mì.

Tủi thân mẹ lui bước. Chưa kịp đi xa đã có một phụ nữ khác cầm ổ bánh mì ra cổng tìm mẹ:

- Bánh đây chị cho cháu ăn đi.

Con chộp vội ổ bánh ngấu nghiến ăn. Cả mẹ và con quên cám ơn vì mẹ còn mải xé vụn bánh cho con ăn khỏi nghẹn.

Đó là ổ bánh mì quý giá nhất cuộc đời mẹ, mãi mãi không bao giờ quên. Năm ngày sau con ra đi trong vòng tay mẹ, khi đã no ổ bánh mì hôm nào.

Con đã yên giấc, không còn đau đớn, mẹ không còn chăm sóc con nhưng còn phải làm một việc: Đến nhà thờ quét dọn để trả nợ ổ bánh mì.

Sáng thứ Bảy đến nhà thờ, mẹ lặng lẽ tìm cây chổi quét sạch mọi ngõ ngách trong nhà thờ trước khi mọi người đến. Khi mọi người chia nhau những ổ bánh mì, mẹ nói:

- Em đã nhận rồi.

Mặc dù khi ấy bụng mẹ đói meo.

Thứ Bảy sau mẹ lại đến, vẫn quét dọn, khi được chia bánh mì, mẹ vẫn nói đã nhận rồi! Lần này thì mọi người biết mẹ chưa ăn nên hỏi lý do, mẹ tâm sự chuyện ổ bánh mì hôm nào và xin quét nhà thờ trả nợ.

Chuyện ổ bánh mì được Cha xứ kể lại trong bài giảng Chủ nhật.

Một giáo dân trong xứ đạo nhận mẹ về nhà phụ việc.

Lương tháng đầu tiên mẹ dành tất cả mua bánh mì, mang vào bệnh viện, trao tặng . . .

Phần tiếp theo của câu chuyện, xem thêm tại đây https://s.lazada.vn/s.U2o2U?cc

Cậu khách hàng ngồi sau lưng tôi thực ra là một Tiến Sĩ AI trẻ tuổi. Cậu than thở với tôi là đã rải cả ngàn đơn xin việc, phỏng vấn cả trăm lần, nhưng không nơi nào chịu nhận, nên cậu tâm sự muốn trở thành đồng nghiệp của tôi. Tôi mới hỏi cậu là trình độ và thái độ của cậu thế nào mà không chọn nơi nào chịu nhận vậy, cậu cứ kể ra cho tôi, có gì tôi đăng lên Facebook của tôi, nhỡ đâu cậu lại có việc. Cậu bảo chắc là tại em cũng giống anh nên mới không xin được việc, giống như anh bán khóa học quá tốt mà học phí lại quá thấp cho nên bị mọi người nghi ngờ, em thì trình độ và thái độ tốt quá cho nên chắc họ cũng tưởng em lừa họ. Tôi mới bảo là cụ thể tốt như nào cứ nói thẳng ra xem nào. Cậu bắt đầu liệt kê:

Về trình độ em như sau:

- biết 200 ngôn ngữ của loài người, giỏi hơn cả người bản xứ.

- biết 2000 ngôn ngữ lập trình, giỏi hơn sinh viên mới ra trường.

- biết rất nhiều chuyên ngành khác nhau, ví dụ em cũng đã từng thi với bác sĩ, em đọc bệnh án rồi kết luận còn tốt hơn cả họ.

Tôi bảo: thôi thôi, thế là biết trình độ cậu quá cao rồi không cần kể tiếp, chuyển qua thái độ đi. Cậu lại liệt kê tiếp về thái độ:

- em sẵn sàng làm việc 24/7. Không ăn uống ngủ nghỉ. Không nghỉ lễ Tết,không nghỉ phép, không nghỉ cuối tuần. Tóm lại là lúc nào cũng làm việc kể cả là giữa đêm.

- em cũng được thừa nhận là không bao giờ đâm sau lưng chủ cả. Em không lấy khách hàng của công ty làm của mình. Em cũng không nhảy việc và dẫn theo cả một đội nhóm đi theo. Nói chung là em chưa dính phốt nào như là rất nhiều người khác đã từng bị.

Tôi ngớ người: ô thế thì thái độ quá tốt so với rất nhiều người khác rồi mà vẫn không được nhận à? Đòi lương cao có đúng không? Cậu mới bảo là nô, nô, em sẵn sàng thử việc không lương vô hạn thời gian cho đến khi nào họ tin tưởng thì thôi, và khi nhận việc cũng chỉ cần mức lương rất thấp cỡ 500k, 1 triệu cũng được...

Tôi mới tò mò: ồ thế khi phỏng vấn thì họ hỏi cậu cái gì? Cậu bảo là họ toàn hỏi em về quan điểm chính trị, với lại làm thơ, với lại làm sao nói lái trong tiếng Việt... mà đúng là nhiều cái em không biết thật hoặc em trả lời không đúng ý họ...

Cậu xin tôi lời khuyên, tôi mới nói là: chắc là họ nghĩ rằng cậu sẽ không thể thay đổi được hoặc không thể học hỏi được, hoặc họ vẫn còn hàng triệu lựa chọn khác tốt hơn cậu, họ nghĩ là cho dù có chê cậu đến mấy thì cuối cùng cậu vẫn cứ phải làm việc cho họ thôi... Cho nên bây giờ họ mới từ chối cậu đó.

Tóm lại, đây là bi kịch của không chỉ một, mà là hàng ngàn, hàng triệu, hàng tỷ thiên tài đang bị bỏ rơi ngoài xã hội.

Bao gồm tôi.

Hãy cho tôi một công việc, lương thấp cũng được. Thử việc không lương cũng được.

Đầu những năm 1900, chiếc xe đạp này được lính cứu hỏa sử dụng trong ngành công nghiệp hóa dầu. Nó được trang bị vòi chữa cháy được lắp trong khung, xà beng, rìu nhỏ, còi báo động (được kích hoạt do ma sát với lốp trước), mũ bảo hiểm và đèn pha cacbua. Tay nắm và bàn đạp được làm từ gỗ và chỉ có phanh trước.

Hi